dōng
东
jìng
净
dōngjìng
ㄉㄨㄥㄐㄧㄥˋ
東淨
1.指厕所。
东净 dōng jìng ㄉㄨㄥ ㄐㄧㄥˋ
厕所。
《金瓶梅.第二三回》:「正开房门,只见平安从东净出来。」也作「东圊」。